Tôi có tồn tại trên thế giới này không?

   

Từ lúc tôi sinh ra và khi tôi lớn lên nó luôn theo một trình tự nhất định không bao giờ lệnh đi một ly. Vì thế, từ lúc đó đến giờ tôi cũng chưa được đi chơi hay đi ăn. Và tôi nghĩ là nếu tôi có em thì đứa em của tôi cũng giống tôi. Nhưng mà không từ lúc em tôi được sinh ra nó được hưởng tình cảm của ba mẹ dành cho nó, nó được đi chơi, đi ăn, tắm biển, và những lúc đó tôi phải đi học hay ở nhà và không được đi chung. Và tôi luôn tự hỏi chính mình rằng có phải cho mình là con gái nên ba mẹ phân biệt đới sử không. Tôi suy nghĩ xong ba mẹ tôi về, ba mẹ vừa dẫn nó đi công viên nước và đi ăn nhà hàng. Mẹ tôi kêu tôi:

   -  Em con vừa mới về con mau mau chuẩn bị nước ấm cho em con tắm còn ngồi lừ thừ ra đấy làm cái gì.

  Tôi nở một nụ cười thật tươi rồi kêu " Dạ " nhưng mà nụ cười ấy là nụ cười giả tạo.

  Cho đến một ngày, tôi thật sự tuyệt vọng. Ngày hôm đó, em tôi chơi đá bóng rồi bị tai nạn giao thông và em ấy bị mù cả hai con mắt mẹ kêu tôi:

  -  Mày phải hiến giác mắt cho em mày!

  -  Không con không muốn đâu! Tôi nói

  -  * Chát!*(mẹ tát tôi một cái) Nhưng đó là em đó mày thiệt thòi một chút có sao đâu.

  Tôi nghe xong. Từ hai khẽ tôi mắt những giọt nước từ từ chảy ra, tôi chạy ra ngoài và đi trốn nhưng mẹ tôi đã kêu người ở quán nước người bỏ thuốc mê vào cốc nước của tôi và thế tôi uất đi. Trong lúc tôi ngất mẹ đã kêu bác sĩ làm phẫu thuật. Khi tôi hiến giác mắt xong, trong lúc lau nhà, khi đó ba mẹ tôi đang chơi với em tôi ngâng tiếng hát:

  -  Cuộc sống vốn dĩ đã bất công, mệt mỏi quá nhiều trong cuộc sống. Tôi không dám mơ những chuyện viễn vong. Cuối cùng chỉ nhận lại được thất vọng. Xã hội không có chỗ để than thở. Có phải quy luật của thế giới không? Cố gắng thật nhiều nhưng chỉ thất bại. Tự nghĩ bản thân liệu có ngày mai... ?!

  Vừa hát xong tôi ngất đi vì tôi bị mắc bệnh ung thư gan gian đoạn cuối, có nghĩ là hôm nay là ngày cuối cùng của tôi😊🖤

Nhận xét

Đăng nhận xét